ĐỜI SỐNG VĂN NGHỆ
THỜI ĐẦU ĐỔI MỚI

 

Mục lục

 


Nguồn: Văn ngh, số 11 (12-3-1988)

ĐỔI MỚI TƯ DUY TRONG
CÔNG TÁC PHÁT HÀNH SÁCH

TRẦN ĐỘ

Từ cổ chí kim, sách vẫn được coi là một loại di sản văn hóa của nhân loại được loài người trân trọng.

Sách của chúng ta ngày nay, rõ ràng là một nhu cầu không thể thiếu đối với đời sống văn hóa tinh thần của con người.

Thế nhưng, chúng ta đã làm sách như thế nào và chúng ta đã xuất bản ra sao? Nói đến điều này thật vô cùng phức tạp. Cứ nhìn vào hiện tượng "loạn" sách báo ở thành phố Hồ Chí Minh và ở một số những đô thị khác hiện nay thì ta khó thấy rõ được cái gì đang hình thành và cái gì đang tàn lụi, cái gì là thức thời và cái gì là lỗi thời, là lạc hậu.

Không bao giờ nên nghĩ một cách đơn giản rằng chỉ có ngành phát hành sách quốc doanh là làm việc "độc quyền tư tưởng", cho đây là những người nắm quyền huyết mạch của sự lưu hành sách và do đó có quyền quyết định nhiều điều: quyết định đặt hàng cho các nhà xuất bản về tên sách và số lượng in, thẩm định chất lượng của sách.

Không nên quan niệm "độc quyền tư tưởng" một cách lỗi thời. Đảng lãnh đạo xã hội về tư tưởng. Tư tưởng của Đảng phải được truyền bá thuyết phục, biến thành ý thức tư tưởng của nhân dân, nhân dân thấy lẽ phải tự nguyện nghe theo. Không phải "độc quyền" nghĩa là trong xã hội chỉ có tư tưởng của Đảng, chỉ có Đảng nói và Đảng nói thế nào là nhân dân buộc phải nghe theo và chỉ có việc nghe theo. Đảng phải để dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra kia mà.

Chúng ta hãy cố gắng giải đáp câu hỏi: Tại sao lại đẻ ra phát hành sách tư nhân, như một phong trào rộng lớn lan tràn đến tận những hang cùng, ngõ hèm, cả ở những bến tàu bến xe?

Rõ ràng là quần chúng đã coi đọc sách là một nhu cầu không thể thiếu được. Cách đây chừng 20 năm, tôi có dịp qua Liên Xô. Tôi rất ngạc nhiên thấy trên bến tàu, bến xe ngay cả trên máy bay, rất nhiều công dân Liên Xô trong lúc ngồi chờ, đều đang chăm chú đọc sách. Hiện tượng đó làm tôi kính nể và tôi mong ước: "Bao giờ ở Việt Nam mình có được một hiện tượng như thế". Điều mong mỏi ấy của tôi, hôm nay, tôi đã nhìn thấy. Đó là một điều đáng mừng. Rõ ràng đây là một nhu cầu. Nhu cầu đọc sách là một sự tiến bộ xã hội. Nhu cầu đọc sách đa dạng, người đọc muốn đọc nhiều loại sách khác nhau, đọc sách lịch sử, sách khoa học, sách thế giới, sách trong nước. Muốn tìm thấy ở sách cả kiến thức và cả sự giải trí, thư giãn. Đó là một sự tiến bộ xã hội.

Hiện nay, chúng ta rất nóng ruột với một tình trạng là sách được in ra khá nhiều, khá phức tạp, quá nhiều đầu sách về vụ án, về gián điệp, quá nhiều sách từ nước ngoài, sự chọn lựa còn tùy tiện và tùy hứng, không rõ khuynh hướng trong chọn lựa. Sách in giấy xấu, chữ mờ, nhiều lỗi, đóng nhầm, nhiều chữ lộn xộn mất hết ý nghĩa. Ta thấy hầu như có một sự tràn ngập, một sự hỗn loạn về sách ở một số đô thị.

Tình trạng tràn ngập sách có tính bừa bãi này tất nhiên dẫn đến những hậu quả không mấy tốt đẹp cho công chúng, ít nhất là không có tác dụng hướng dẫn và xây dựng tình cảm có định hướng cho công chúng, xấu nhất là tác động tiêu cực đến tình cảm, ý thức thị hiếu và khả năng thẩm mỹ, gieo rắc nhiều nọc độc tinh thần, làm mơ hồ nhiều quan điểm nhận thức tư tưởng.

Hiện tượng "bung ra" này có mặt "cần thiết" và có mặt "độc hại". Chống độc hại về tinh thần không phải giống y như y học có thể dùng thuốc giải độc, hoặc ngăn chặn chất độc. Chất độc tinh thần hòa lẫn trong chất bổ về tinh thần. Phải tăng chất bổ thật sự về tinh thần thì mới lấn át được chất độc và mới giải độc được. Không nên cứ đơn giản hô "lập lại trật tự" rồi dùng những biện pháp ngăn và cấm thô bạo. Khi đã là sự cần thiết của cuộc sống, thì không thể ngăn và cấm, không phải cứ dẹp đại lý tư nhân, cấm các nhà xuất bản không được phát hành là có thể lập lại trật tự. Cũng như trong lĩnh vực kinh tế, đối với các hiện tượng "bung ra", một mặt phải nghiên cứu phân tích kỹ để hướng dẫn sự bung ra sao cho có lợi, một mặt cần phải thay đổi cơ chế quản lý sao cho phù hợp với sự cần thiết của cuộc sống đòi bung ra.

Phát hành là một khâu quan trọng trong toàn bộ quá trình văn hóa của sách. Còn những khâu khác là tác giả và xuất bản, sau cùng là khâu công chúng đọc và tiếp thu. Không nên chỉ coi phát hành là khâu quan trọng nhất. Phải coi khâu tác giả và xuất bản là khâu có ý nghĩa quyết định. Về chỗ này đang xuất hiện những hiện tượng không hợp lý.

- Phát hành phí là 26% giá sách, mà tác giả (người sản xuất) chỉ được 0,9% giá sách.

- Hình như phát hành là khâu có ảnh hưởng quyết định đến kế hoạch của các nhà xuất bản, có khả năng và uy quyền đánh giá chất lượng các xuất bản phẩm.

- Phát hành tự cho mình nắm được chắc chắn và đầy đủ nhu cầu và thị hiếu của người đọc.

Vấn đề đặt ra không phải là cố chứng minh rằng phát hành phí chiếm tỷ lệ 26% giá sách ở Việt Nam hiện nay là thấp so với thế giới, mà phải đặt mối quan hệ hợp lý với khâu tác giả. Ta không thể nào tự hào với thế giới là ta dành cho tác giả phần thu nhập thấp nhất thế giới. Từ đó vấn đề đặt ra là phải tìm tòi và đổi mới cơ chế của tổ chức phát hành, bảo đảm sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, bảo đảm thỏa mãn nhu cầu của công chúng, đồng thời phải bảo đảm lợi ích của những người sản xuất là tác giả và các nhà xuất bản.

Coi sự "độc quyền" là yêu cầu duy nhất quan trọng là sai, và bản thân quan niệm "độc quyền" cũng là sai. Quan tâm tới nhu cầu công chúng mà không quan tâm xử lý lợi ích của tác giả và các nhà xuất bản, cũng là sai.

Phát hành thường tự hào về thành tích mang sách báo đến những nơi xa xôi hẻo lánh.

Nhưng có khi nào ta đã thực sự tính hiệu quả cụ thể của "thành tích" này chưa? Chẳng hạn như ở Cao Bằng, sách bị ứ đọng, không bán được, chỉ bán được loại sách thiếu nhi, hoặc những tranh vẽ dân gian, còn những loại sách nghiên cứu và văn học hay thì không bán hết. Ở nhiều nơi miền núi cũng như vậy. Hà Sơn Bình cũng ứ đọng sách tương tự như vậy. Vốn ứ đọng, lãi suất vay ngân hàng tăng. Do đó không thể nhập khẩu thêm sách theo kế hoạch. Riêng về mặt này, bản thân tôi được chứng kiến một hiện tượng khá lý thú. Có một cuốn sách bàn về những vấn đề công tác văn hóa. Tôi cần vài cuốn, có hỏi các đồng chí bên xuất bản, thì được trả lời là sách sắp hết. Tôi tò mò, tìm ở các hiệu sách, thì không có. Thế nghĩa là sách chưa phát hành, đã hết! Phải chăng chúng ta đã đánh giá sai lầm về nội dung cuốn sách, dẫn đến xuất bản quá ít và rồi cũng không có để phát hành nữa. Trong khi nhiều cán bộ trong ngành từ ở các trường đến cơ quan tỉnh, huyện tìm không ra những sách đó.

Vậy hiệu quả của phát hành là ở đâu?

Tôi chưa có được những ý kiến cụ thể, nhưng tôi đề nghị nên quan tâm tới những vấn đề sau:

1 - Phải có quan niệm đúng về nhiệm vụ phát hành, hiệu quả phát hành và vai trò thật sự của phát hành. Không nên để tư tưởng bị cầm tù bởi những lối mòn lâu năm và cứ thỏa mãn với nó.

Phải đổi mới tư duy!

2 - Phải quan niệm và phân tích cho rõ mối quan hệ giữa phát hành với xuất bản và tác giả. Phải xây dựng quan hệ cho hợp lý, không nên để có cảm giác phát hành "cửa quyền" đối với xuất bản (và cũng là đối với tác giả).

3 - Phải thu thập tư liệu phân tích toàn diện nhu cầu về sách và văn hóa phẩm của nhân dân các vùng khác nhau, phải tổ chức phát hành để đáp ứng cho đúng các nhu cầu đó, chứ không phải đáp ứng một cách bình quân, đồng loạt. Hiện tượng sách tập trung ở đô thị, nơi đông dân cư là hiện tượng hợp lý.

4 - Từ đó nghiên cứu xây dựng một cơ chế mới về phát hành để bảo đảm đáp ứng yêu cầu từ nhiều phía và có hiệu quả xã hội lớn.

Không nên cho rằng tư nhân đại lý phát hành là hiện tượng xấu. Các nhà xuất bản có quyền tự phát hành để bổ sung vào khả năng phát hành chung, cũng là việc tốt.

Công tác phát hành không phải chỉ là việc riêng của công ty phát hành. Phải có một cơ chế đồng bộ và linh hoạt, huy động được mọi năng lực phát hành để phát hành cho tốt.

Sau cùng, tôi xin chốt lại một điểm, và tôi nghĩ đây là một điểm rất cơ bản. Đó là phải thay đổi cách nhận định về công tác phát hành sách. Phải lấy điểm chuẩn từ tâm lý, từ nhu cầu của nhân dân, những người tiêu thụ sách. Hay nói một cách thật chính xác, dễ hiểu: ngành phát hành sách cũng phải luôn luôn đặt vấn đề "Lấy dân làm gốc". Đảng lãnh đạo cũng phải "Lấy dân làm gốc". Ta thường nói: Ý Đảng, lòng dân. Ý Đảng phải là lòng dân, phải từ lòng dân. Lòng dân phải trở thành ý Đảng. Phải kiên quyết khắc phục tình trạng ý Đảng một đằng, lòng dân một nẻo. Đó là hiện tượng xấu. Theo đúng tinh thần "Lấy dân làm gốc" là bí quyết để công tác phát hành có thể có được những thành công trong tương lai.

Nguồn: Văn nghệ, Hà Nội, số 11 (12-3-1988)

 

 Mục lục

6-10-08